
THOÁNG THẤY MÙA HẠ
Khi cái lạnh vừa chấm dứt, tia nắng mùa hè rực rỡ lập tức chiếu rọi, như thể đã trực chờ sẵn. Cái nắng miền Trung như muốn thiêu đốt mọi thứ mà nó chạm tới. Gốc phượng vĩ trơ trụi, khẳng khiu, chẳng biết ai khoác lên nó bộ áo mới chói lòa, khiến đôi mắt phải nheo lại. Hàng bằng lăng già cỗi dường như cũng được ai đó vô tình phủ lên lớp phấn tím mịn màng. Còn chú ve kia, vừa mới nằm dưới gốc cây mà giờ đã lột xác, trèo tuốt lên cành mà khoe giọng.
Thú thực, là một chú ong, tôi yêu mùa hạ lắm. Hạ khiến bao loài cây bung nở những bông hoa rực rỡ: hoa đại, hoa sứ, rồi cả hoa giấy nữa, cơ man nào là hoa! Tôi tha hồ bay lượn giữa hương sắc ngập tràn. Tôi yêu mùa hạ, vì nó mang đến bao nhiêu mật ngọt từ muôn loài hoa. Thế nhưng năm nay, tôi thấy hạ có gì đó thật lạ. À không, chẳng phải hạ, mà là chính tôi. Tôi chẳng còn hứng thú với việc dạo chơi, mật ngọt cũng chỉ kiếm đủ dùng mà thôi. Có lẽ vì tôi đã trông thấy những con người đang tất bật ôn thi và chuẩn bị hành trang.
Chẳng biết vì sao mà tôi lại bay lạc vào không gian của họ. Tháng Năm, tôi thấy họ vất vả học tập, tập hát, sắp xếp đồ đạc,… Tôi còn được nghe cả những câu chuyện của họ nữa: nào là chuyện bài vở, chuyện kết thúc khóa học rồi đi chơi ở đâu, chuyện công việc, bổn phận và cả chuyện họ sắp phải xa nhau để bắt đầu cuộc hành trình mới. Họ nói đùa với nhau về những nơi họ sẽ đến: Triều Tiên, Israel, Trung Quốc hay Lào,… Tôi biết họ chỉ nói thế cho vui trong những ngày cuối cùng bên nhau, chứ nào có chiếc máy bay nào đưa họ đến những vùng đất ấy đâu. Họ diễn tả cuộc sống ở những nơi đó cứ như thể chính họ được sinh ra ở đó vậy, ai nấy cười nghiêng ngả, góp vui thêm bằng những lời bình luận hài hước: “Chị đi sang đó để nhặt vỏ đạn à?” hay “Chị đi Trung Quốc mua đồ Quảng Châu về bán à?”
Tan đi những tràng cười sảng khoái, tôi lại thấy trên gương mặt họ có chút gì đó đượm buồn, chút lo lắng. Có người lặng lẽ gửi gắm tâm sự của mình vào cuốn sổ tay:
Ta mong hạ chậm lại hơn một chút
Cho ngày kia thêm xa một phút thôi.
Tôi đủ hiểu “ngày kia” là ngày họ chia tay để lên đường thực hiện sứ vụ. Tôi chẳng thể hiểu hết tâm trạng của con người, vì tôi chỉ là một chú ong nhỏ bé. Nhưng tôi nghĩ rằng, tôi cũng từng buồn khi bị phá mất tổ, phải lang thang tìm mật giữa những bông hoa đã héo úa, thì họ buồn cũng là lẽ thường tình.
Mải mê với nỗi buồn của họ, tôi bỗng giật mình bởi tiếng chuông nhà nguyện vang lên. Hẳn là họ đang chuẩn bị đi đọc kinh tối rồi. “May mà họ có Chúa,” tôi thầm nghĩ. Tôi không biết Chúa là ai, nhưng tôi nghe họ trò chuyện: “Có Chúa, để Chúa lo, sao mình lo hết phần Chúa,” rồi “Đi mô cũng là nhà Dòng cả, ở mấy bữa rồi quen thôi.” Tôi đoán, Chúa là đấng mà họ tin tưởng tuyệt đối, vì nếu không, chắc họ chẳng thể vui vẻ mà đùa giỡn như vậy, và nếu không có sự quan tâm, giúp đỡ từ những người khác, họ làm sao có thể vững bước được.
Ôi! Tôi quên mất việc chính của mình là bay lượn và tìm mật rồi! “Ai đó giúp tôi thoát khỏi những suy nghĩ này đi.” Tôi sợ nếu tôi nghe và hiểu thêm về cảm xúc của con người, thì một ngày nào đó, tôi cũng sẽ thấy buồn khi mùa hạ đến mất.
Chợt, tôi nghe thấy ai đó cất tiếng hát: “Trong tình yêu Thiên Chúa, nước mắt biến thành niềm vui vô biên. Có Chúa trong lòng, đời con nở hoa. Bước đường dâng hiến tuy nhiều truân chuyên, tình yêu thương mãi không phai mờ.” (Tự tình bên Chúa – Nguyễn Hèn Mọn, CMF)
Và thế là, trong cái không gian ngập tràn ánh nắng ấy, tôi chợt nhận ra rằng mùa hạ không chỉ là những tia nắng gắt, những cánh hoa rực rỡ hay tiếng ve râm ran. Nó còn là mùa của những đổi thay, của những chia ly và những khởi đầu mới. Tôi vẫn là một chú ong nhỏ, vẫn mải miết tìm mật, nhưng trong lòng tôi giờ đã có thêm chút hiểu biết về con người – về những cảm xúc, những hoài niệm, và cả những hy vọng. Dẫu có những nỗi buồn, tôi tin rằng họ sẽ vững bước trong hành trình của mình, bởi họ có nhau, có Chúa, và có cả những kỷ niệm đẹp để nâng đỡ tâm hồn. Tôi lại bay đi, mang theo chút dư âm của mùa hạ—một mùa hạ thật đặc biệt.
Tiểu Mộc- Kỷ niệm hè 2025

Có thể bạn quan tâm
Cáo phó: Thân phụ của Nữ tu Maria Nguyễn Thị Loan (Cộng đoàn..
Th1
Rượu mới – Bầu Da cũng phải mới
Th1
Sứ Điệp Ngày Thế Giới Truyền Giáo Năm 2026 – Nên Một Trong..
Th1
Kỹ Nghệ Thao Túng Tâm Lý: Cách Tội Phạm Khai Thác Con Người..
Th1
6 Điều Thánh Phanxicô Salêsiô Nói Với Giáo Dân Thời Hiện Đại
Th1
Lời kêu gọi của Rôma về đạo đức trong trí tuệ nhân tạo
Th1
Đó không phải là bác ái, mà là công bằng
Th1
Gặp gỡ Đại Kết – Phiên chợ xuân 0 đồng – Nhịp sống..
Th1
Những mối đe doạ vô hình: Các cuộc tấn công Mạng gia tăng
Th1
Hãy Theo Ta – Lời Gọi Từ Ánh Sáng (Suy niệm Tin Mừng..
Th1
Được gọi – ở lại – và được sai đi (Ý lực sống..
Th1
Người Môn Đệ loan báo Tin Mừng
Th1
Chạm vào Nguồn Sống nơi Đức Kitô (Ý lực sống theo Tin Mừng..
Th1
Sứ Điệp Ngày Thế Giới Bệnh Nhân Năm 2026 – Lòng Trắc Ẩn..
Th1
Tình thương vượt trên luật lệ (Ý lực sống theo Tin Mừng ngày..
Th1
Dạy Con Cái Yêu Mến Danh Thánh Chúa Giêsu – Khởi Đầu Hành..
Th1
Diễn Văn Của Đức Thánh Cha Lêô XIV Gửi Đoàn Đại Biểu Đại..
Th1
“Mùa Thường Niên”: Hành Trình Thăng Tiến Thiêng Liêng Giữa Đời Thường
Th1
Có Tật Giật Mình – Mỗi Tuần Một Thành Ngữ
Th1
Đào Tạo Tông Đồ Loan Báo Tin Mừng Nơi Các Chủng Viện, Dòng..
Th1