Được Tái Sinh Trong Ánh Sáng (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay – Năm A)

55 lượt xem

ĐƯỢC TÁI SINH TRONG ÁNH SÁNG
(Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay – Năm A)

Maria Fiat Diệu Huyền, MTG Vinh

LỜI CHÚA: Ga 9, 1-41 

Khi ấy, Chúa Giêsu đi qua, thấy một người mù từ khi mới sinh. Môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội, anh này hay cha mẹ anh, khiến anh mù từ khi mới sinh?” Chúa Giêsu đáp: “Không phải anh cũng chẳng phải cha mẹ anh đã phạm tội, nhưng để công việc của Thiên Chúa tỏ ra nơi anh. Bao lâu còn ban ngày, Ta phải làm những việc của Ðấng đã sai Ta. Ðêm đến không ai có thể làm việc được nữa. Bao lâu Ta còn ở thế gian, Ta là sự sáng thế gian”. Nói xong, Người nhổ xuống đất, lấy nước miếng trộn thành bùn, rồi xoa bùn trên mắt người ấy và bảo: “Anh hãy đến hồ Silôê mà rửa” (chữ Silôê có nghĩa là được sai). Anh ta ra đi và rửa, rồi trở lại thì trông thấy được.

Những người láng giềng và những kẻ xưa kia từng thấy anh ta ăn xin đều nói: “Ðó chẳng phải là người vẫn ngồi ăn xin sao?” Có kẻ nói: “Ðúng hắn!” Lại có người bảo: “Không phải, nhưng là một người giống hắn”. Còn anh ta thì nói: “Chính tôi đây”. Họ hỏi anh: “Làm thế nào mắt anh được sáng?” Anh ta nói: “Người mà thiên hạ gọi là Giêsu đã làm bùn xức mắt tôi và bảo: Ngươi hãy đến hồ Silôê mà rửa. Bấy giờ tôi đi, tôi rửa và tôi trông thấy”. Họ lại hỏi: “Ngài ở đâu?” Anh thưa: “Tôi không biết”.

Họ liền dẫn người trước kia bị mù đến với những người biệt phái, lý do tại Chúa Giêsu hoà bùn và chữa mắt cho anh ta lại nhằm ngày Sabbat. Các người biệt phái cũng hỏi anh ta do đâu được sáng mắt? Anh đáp: “Ngài đã xoa bùn vào mắt tôi, tôi đi rửa và tôi được sáng mắt”. Mấy người biệt phái nói: “Người đó không phải bởi Thiên Chúa, vì không giữ ngày Sabbat”. Mấy kẻ khác lại rằng: “Làm sao một người tội lỗi lại làm được những phép lạ thể ấy?” Họ bất đồng ý kiến với nhau. Họ liền quay lại hỏi người mù lần nữa: “Còn anh, anh nói gì về người đã mở mắt cho anh?” Anh đáp: “Ðó là một tiên tri”.

Nhưng người Do-thái không muốn tin anh đã mù và đã được khỏi trước khi đòi cha mẹ anh đến. Họ hỏi hai ông bà: “Người này có phải là con hai ông bà mà ông bà bảo bị mù từ khi mới sinh không? Do đâu mà bây giờ nó lại trông thấy?” Cha mẹ y thưa rằng: “Chúng tôi xác nhận đây chính là con chúng tôi, và nó đã bị mù từ khi mới sinh. Nhưng làm sao mà bây giờ nó trông thấy, và ai đã mở mắt cho nó thì chúng tôi không biết. Nó khôn lớn rồi, các ông hãy hỏi nó, nó sẽ tự thưa lấy”. Cha mẹ anh ta nói thế bởi sợ người Do-thái, vì người Do-thái đã bàn định trục xuất khỏi hội đường bất cứ ai dám công nhận Chúa Giêsu là Ðấng Kitô. Chính vì lý do này mà cha mẹ anh ta nói: “Nó khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó”.

Lúc ấy người Do-thái lại gọi người trước kia đã mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa! Phần chúng ta, chúng ta biết người đó là một kẻ tội lỗi”. Anh ta trả lời: “Nếu đó là một người tội lỗi, tôi không biết; tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi mù và bây giờ tôi trông thấy”. Họ hỏi anh: “Người đó đã làm gì cho anh? Người đó đã mở mắt anh thế nào?” Anh thưa: “Tôi đã nói và các ông đã nghe, các ông còn muốn nghe gì nữa? Hay là các ông cũng muốn làm môn đệ Ngài chăng?” Họ liền nguyền rủa anh ta và bảo: “Mày hãy làm môn đệ của người đó đi, còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của Môsê. Chúng ta biết Thiên Chúa đã nói với Môsê, còn người đó chúng ta không biết bởi đâu mà đến”. Anh đáp: “Ðó mới thật là điều lạ: người đó đã mở mắt cho tôi, thế mà các ông không biết người đó bởi đâu. Nhưng chúng ta biết rằng Thiên Chúa không nghe lời những kẻ tội lỗi, mà hễ ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý Chúa, thì kẻ đó mới được Chúa nghe lời. Xưa nay chưa từng nghe nói có ai đã mở mắt người mù từ khi mới sinh. Nếu người đó không bởi Thiên Chúa thì đã không làm được gì”. Họ bảo anh ta: “Mày sinh ra trong tội mà mày dám dạy chúng ta ư?” Rồi họ đuổi anh ta ra ngoài.

Chúa Giêsu hay tin họ đuổi anh ta ra ngoài, nên khi gặp anh, Người liền bảo: “Anh có tin Con Thiên Chúa không?” Anh thưa: “Thưa Ngài, nhưng Người là ai để tôi tin Người?” Chúa Giêsu đáp: “Anh đang nhìn thấy Người và chính Người đang nói với anh”. Anh ta liền nói: “Lạy Ngài, tôi tin”, và anh ta sấp mình thờ lạy Người. Chúa Giêsu liền nói: “Chính vì để luận xét mà Ta đã đến thế gian hầu những kẻ không xem thấy, thì được xem thấy, và những kẻ xem thấy, sẽ trở nên mù”. Những người biệt phái có mặt ở đó liền nói với Người: “Thế ra chúng tôi mù cả ư?” Chúa Giêsu đáp: “Nếu các ngươi mù, thì các ngươi đã không mắc tội; nhưng các ngươi nói “Chúng tôi xem thấy”, nên tội các ngươi vẫn còn”.

SUY NIỆM: ĐƯỢC TÁI SINH TRONG ÁNH SÁNG

Càng tiến gần đến mầu nhiệm Vượt Qua, Giáo Hội càng nhẹ nhàng vén mở bức màn cứu độ để cho chúng ta chiêm ngắm dung mạo Đức Kitô – Ánh Sáng chiến thắng bóng tối sự chết và dẫn đưa nhân loại bước vào sự sống phúc lạc vĩnh cửu. Chúa Nhật IV Mùa Chay, còn được gọi là Chúa Nhật Vui Mừng, như một tia sáng hy vọng bừng lên giữa hành trình sám hối: bóng tối của khổ đau và bất hạnh dần bị xé toang, nhường chỗ cho niềm vui cứu độ rạng rỡ trong ánh sáng chữa lành của Đấng Phục Sinh.

Tin Mừng hôm nay thuật lại một câu chuyện đầy cảm động về hành trình bước ra khỏi bóng tối để tiến vào ánh sáng của người mù từ thuở mới sinh. Nhờ quyền năng của Đức Giêsu – Đấng là Ánh Sáng thế gian – anh không chỉ được mở đôi mắt thể lý mà còn được dẫn vào một cuộc tái sinh toàn diện. Qua đó, Giáo Hội nhắc nhớ chúng ta rằng chính Thiên Chúa là Đấng ban cho ta thị lực thể xác cũng như ánh nhìn nội tâm, đồng thời mời gọi mỗi người luôn cảnh tỉnh trước nguy cơ mù lòa thiêng liêng.

Trước hết, việc anh mù được nhìn thấy ánh sáng là dấu chỉ sống động của lòng thương xót Chúa chạm đến cuộc đời anh. Số phận của anh thật bi đát: sự mù lòa bẩm sinh đã phủ lên cuộc sống một màn đêm triền miên ngay từ giây phút đầu tiên. Anh lớn lên mà không hề biết khuôn mặt mình, không thể hình dung dung nhan của cha mẹ hay những người thân yêu. Cuộc đời anh là chuỗi ngày dài chìm trong tăm tối. Vì thế, khát vọng được nhìn thấy ánh sáng âm ỉ cháy trong tim như một niềm hy vọng mong manh mà bền bỉ. Cuộc gặp gỡ với Đức Giêsu đã làm bừng sáng tất cả. Tin Mừng kể rằng: “Người nhổ xuống đất, trộn thành bùn, xoa lên mắt anh mù và bảo anh đến hồ Si-lô-ác mà rửa. Anh đi rửa, rồi trở lại thì nhìn thấy rõ.” Phép lạ ấy không chỉ mở đôi mắt, mà còn mở ra một chân trời mới cho cả cuộc đời anh.

Tuy nhiên, ánh sáng thể lý chỉ là khởi đầu cho một hành trình sâu xa hơn: hành trình đức tin được tôi luyện qua thử thách. Từ giây phút tin tưởng và mau mắn thi hành lời Đức Giêsu, anh đã bước vào con đường dấn thân. Việc được chữa lành vào ngày Sabát khiến anh trở thành tâm điểm của những cuộc chất vấn và tranh cãi. Nỗi đau đầu tiên anh nếm trải sau khi được sáng mắt lại đến từ chính gia đình mình: cha mẹ vì sợ hãi đã chọn thái độ dửng dưng và né tránh. Những người láng giềng thì bàn tán, nghi ngờ và xét đoán hời hợt. Thử thách lớn nhất lại đến từ giới lãnh đạo tôn giáo – những người tự cho mình là thông hiểu lề luật nhưng lại mù lòa trước sự thật. Họ sỉ nhục anh, quy kết anh sinh ra trong tội lỗi và cuối cùng trục xuất anh khỏi hội đường. Thế nhưng, chính giữa những loại trừ và ruồng bỏ ấy, đức tin của anh càng trở nên tinh ròng và sáng chói. Anh tin vào kinh nghiệm sâu thẳm của con tim, kinh nghiệm được chạm đến bởi quyền năng chữa lành của Thiên Chúa.

Người mù trong Tin Mừng trở thành người chỉ đường cho chúng ta – những người tưởng mình đang sáng mắt. Mù lòa thể xác là một bất hạnh lớn lao, nhưng mù lòa tâm hồn còn là thảm họa khủng khiếp hơn. Người mù thể lý chỉ chịu bóng tối trong một quãng đời hữu hạn; còn người mù thiêng liêng, nếu không được chữa lành, có thể mãi chìm trong đêm tối xa cách Thiên Chúa. Con người trở nên mù lòa khi cố chấp khước từ sự thật: sự thật về những yếu đuối của bản thân, về ích kỷ và tội lỗi, về những chọn lựa sai lầm, và nhất là về chân lý của Thiên Chúa. Đức tin chính là ánh sáng soi chiếu thế giới nội tâm, giúp ta nhận ra những thực tại còn ẩn khuất. Vì thế, mỗi người được mời gọi tự vấn: tôi có đang sống trong bóng tối để trốn tránh ánh sáng của Đức Kitô không? Hành trình Mùa Chay đã đi được nửa chặng đường, tôi đã thực sự bước ra ánh sáng đến đâu? Có khi nào tôi vẫn “mù” dù đôi mắt vẫn sáng?

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu, Ánh Sáng cứu độ của chúng con,
ánh sáng và bóng tối vẫn đang giao tranh từng giây phút trong cõi lòng chúng con.
Có lúc ánh sáng của Chúa chiến thắng sự yếu hèn nơi chúng con,
nhưng cũng có khi bóng tối lan tràn,
khiến ngọn đèn đức tin trở nên leo lét và tưởng chừng tắt lịm.

Xin Chúa luôn ở lại với chúng con bằng ân sủng của Ngài.
Để mỗi khi bóng tối kéo đến,
ánh sáng cứu độ của Chúa lại phủ tràn tâm hồn chúng con,
dẫn chúng con bước đi vững vàng trong niềm hy vọng
và không bao giờ còn phải lạc lối trong đêm tối nữa. Amen.