
Những ngày qua, bộ phim Cha tôi, người ở lại trở thành tâm điểm trên khung giờ vàng VTV3 không phải nhờ những tình tiết gay cấn, mà nhờ cách bộ phim chạm vào những tầng cảm xúc sâu kín, dịu dàng nhưng day dứt của người xem.
Giữa một xã hội đầy rẫy những câu chuyện đổ vỡ, nghi kỵ và tổn thương, bộ phim này lại lặng lẽ kể một chuyện đời giản dị mà sâu sắc: hai người đàn ông không cùng máu mủ cùng chăm sóc, yêu thương ba đứa trẻ không chung huyết thống. Một câu chuyện có phần “dị thường” nhưng đầy nhân văn, khiến người xem lặng người vì xúc động, bởi đâu đó trong mảnh ghép chắp vá ấy, ta nhận ra một vẻ đẹp bền bỉ: vẻ đẹp của sự “ở lại”.
“Ở lại” có thể là chọn không bước đi dù có quyền lựa chọn. “Ở lại” có thể là đứng phía sau, lặng lẽ vun đắp. Và trong phim, cả hai người đàn ông ấy đều đã “ở lại”, không chỉ với căn nhà ấy, mà với cả tuổi thơ của những đứa trẻ từng thiếu thốn, từng tổn thương, từng hoài nghi rằng mình có đáng được yêu?
“Ở lại” là khi người ta chọn yêu thương dù chẳng có ràng buộc huyết thống. Là khi họ không bước qua đời ta như khách trọ, mà tình nguyện làm bóng mát, làm bờ vai, làm người chịu thiệt thòi, để một đứa trẻ được lớn lên trong sự đủ đầy về tình cảm.
Tôi thực sự ấn tượng và cảm động khi cả 3 đứa con đều gọi hai người đàn ông là “bố”, chắc chắn không vì thói quen, mà vì trái tim chúng đã nhận ra: người ấy tuy không sinh ra mình, nhưng là người chưa từng rời đi.
Vì có lẽ, trái tim con người, dù là trẻ thơ hay người trưởng thành vẫn luôn nhận ra ai là người thật sự “ở lại” với mình. Và Thiên Chúa là một Người Cha như thế. Ngài không “sinh ra” chúng ta như một người cha người mẹ thể lý, nhưng là Đấng đã tạo dựng ta bằng tình yêu. Ngài không hiện diện qua một hình hài dễ thấy, nhưng chọn “ở lại” theo một cách rất riêng: thinh lặng mà trung tín, ẩn giấu mà không vắng mặt. Ngài là người Cha “chọn ở lại” giữa những đổ vỡ, mỏi mệt, phản bội và cả vô ơn của nhân loại.
Xã hội ngày nay đầy những vết nứt; ly hôn, chia cắt, tái hôn, những gia đình chắp vá. Người lớn đôi khi mỏi mệt trong hành trình giữ gìn một mái nhà, còn trẻ con thì lớn lên giữa khoảng trống của những điều dở dang. Nhưng điều đặc biệt ở bộ phim này là nó không dừng lại ở nỗi buồn của đổ vỡ. Nó kể về sự vá lại. Vá bằng tình thương, vá bằng kiên nhẫn, vá bằng cách người lớn học yêu con trẻ không phải từ trách nhiệm, mà từ sự chọn lựa “ở lại” với chúng mỗi ngày.
Bộ phim như một lời gợi nhắc dịu dàng: rằng một gia đình không nhất thiết phải được xây nên từ máu mủ ruột rà, mà được nuôi dưỡng từ những trái tim biết “ở lại” với nhau, vì nhau và cho nhau.
Bằng Lăng
Nguồn: daminhrosalima.net

Có thể bạn quan tâm
Cáo phó: Thân phụ của Nữ tu Maria Nguyễn Thị Loan (Cộng đoàn..
Th1
Rượu mới – Bầu Da cũng phải mới
Th1
Sứ Điệp Ngày Thế Giới Truyền Giáo Năm 2026 – Nên Một Trong..
Th1
Kỹ Nghệ Thao Túng Tâm Lý: Cách Tội Phạm Khai Thác Con Người..
Th1
6 Điều Thánh Phanxicô Salêsiô Nói Với Giáo Dân Thời Hiện Đại
Th1
Lời kêu gọi của Rôma về đạo đức trong trí tuệ nhân tạo
Th1
Đó không phải là bác ái, mà là công bằng
Th1
Gặp gỡ Đại Kết – Phiên chợ xuân 0 đồng – Nhịp sống..
Th1
Những mối đe doạ vô hình: Các cuộc tấn công Mạng gia tăng
Th1
Hãy Theo Ta – Lời Gọi Từ Ánh Sáng (Suy niệm Tin Mừng..
Th1
Được gọi – ở lại – và được sai đi (Ý lực sống..
Th1
Người Môn Đệ loan báo Tin Mừng
Th1
Chạm vào Nguồn Sống nơi Đức Kitô (Ý lực sống theo Tin Mừng..
Th1
Sứ Điệp Ngày Thế Giới Bệnh Nhân Năm 2026 – Lòng Trắc Ẩn..
Th1
Tình thương vượt trên luật lệ (Ý lực sống theo Tin Mừng ngày..
Th1
Dạy Con Cái Yêu Mến Danh Thánh Chúa Giêsu – Khởi Đầu Hành..
Th1
Diễn Văn Của Đức Thánh Cha Lêô XIV Gửi Đoàn Đại Biểu Đại..
Th1
“Mùa Thường Niên”: Hành Trình Thăng Tiến Thiêng Liêng Giữa Đời Thường
Th1
Có Tật Giật Mình – Mỗi Tuần Một Thành Ngữ
Th1
Đào Tạo Tông Đồ Loan Báo Tin Mừng Nơi Các Chủng Viện, Dòng..
Th1