
TRỞ VỀ TỪ MIỀN ĐEN VÔ CỰC
Ở Sài Gòn, nơi ánh đèn không bao giờ tắt, có một người con gái bước đi như cái bóng đen. Cô càng bước về ánh sáng, cái bóng càng to. Càng muốn trốn thoát, nó càng dính chặt. Ngày ngày lang thang với cái bóng của mình, cô thấy một dáng hình tối thui, lặng lẽ, lẩn khuất… chìm dần trong ánh đèn, như thể cô đang mang cả miền đen vô cực lặng lẽ trôi giữa ánh sáng vũ trụ và ngàn vạn đèn hoa.
Hạnh – một cái tên bình dị, nhưng cuộc đời cô thì không. Mười năm trước, cô rời ngôi làng đạo yêu dấu của mình, từ Miền Trung khốn khó vào Sài Thành trong một chuyến xe đêm, ôm mộng xây đời, mang theo trái tim ngây thơ và ước mơ cao đẹp của một tân sinh viên ngành hộ sinh.
Sau khi tốt nghiệp loại xuất sắc, Hạnh đã từng làm việc một thời gian ngắn ở Bệnh viện Từ Dũ, cô hạnh phúc với cảm giác được nâng niu từng sinh linh chào đời. Nhưng số phận hay là một vòng xoáy nghiệt ngã, đã đẩy Hạnh vào một hành trình khác. Một bàn tay khác. Một cánh cửa khác… tối hơn, lạnh hơn, không có tiếng khóc chào đời mà chỉ có những tiếng nấc bị dập tắt, không lời.
Hạnh trở thành y tá hỗ trợ phá thai giỏi nhất ở một bệnh viện quốc tế hạng sang – nơi những người phụ nữ trẻ, giàu có, hoặc lén lút tìm đến trong đêm để chấm dứt sự sống mới hình thành trong dạ. Họ đến, đặt lên bàn một tờ giấy đồng ý thủ tục và một cái bụng chưa kịp nhô lên, rồi ra về với thân thể nhẹ tênh và đôi mắt trống rỗng. Còn Hạnh luôn là người dọn dẹp phần máu me và hậu quả tình trường của họ.
Mười năm, cô hành nghề. Bàn tay mềm mại của một nữ hộ sinh ngày xưa – giờ ‘chai sần’ và lạnh lẽo. Chúng từng mơ đón sinh linh vào đời, nhưng giờ thành những lưỡi dao tuyệt tình cắt đứt sự sống. Hạnh làm một công việc mà cô chưa từng tự hào, nhưng nó lại có thể nuôi sống cô, nuôi năm đứa em ăn học, sửa lại căn nhà dột nát cho cha mẹ ở quê. Cô gửi tiền, gửi quà, gửi những hình ảnh đẹp đẽ về mình như một nữ hộ sinh tài ba – nhưng không bao giờ gửi về ‘sự thật’. Cha mẹ cô, những người nông dân đạo hạnh, luôn tự hào với xóm giềng về đứa con gái hiếu thuận này. Họ không hề biết rằng những đồng tiền ‘nặng mùi bào thai’ đang nuôi sống gia đình mình và đóng góp đều đặn cho công việc chung của giáo xứ. Họ cũng chẳng bao giờ hay rằng người con gái khiến họ ‘nở mày nở mặt’ lại đang lội qua những dòng máu thai nhi vô tội. Thật trớ trêu!
Mười năm, Hạnh đã không xưng tội. Không rước lễ. Không yêu ai trọn vẹn. Hai lần cô cho phép mình tin vào tình yêu, và rồi cũng hai lần chính tay cô tự cướp đi giọt máu của mình, âm thầm xử lý hậu quả của hai cuộc tình chóng vánh. Cô nôn mửa sau ca phá thai thứ hai, rồi nằm gục trong phòng tắm bệnh viện, khóc suốt 3 tiếng. Hạnh giãy giụa như một con thú điên bị chém mà không chết hẳn.
Với cô, tình đến rồi tình đi. Tình yêu như một vết sẹo không còn đau nhưng chẳng thể lành. Tình nhạt hơn nước lã, bẩn hơn nước ao làng và tàn nhanh tựa một que diêm bật lên giữa trời giông gió. Và sau những thứ “đã từng”, cô chẳng còn gì ngoài vết máu đã khô, nước mắt đã cạn, cảm xúc tê liệt cùng một trái tim đã hoang hóa như một mảnh đất chết. Có lẽ, với Hạnh, điều đáng sợ nhất không phải là cô không được yêu, mà là đã từng tin mình được yêu. Cô biết mình đang ở trong một miền tối đặc nhưng cô không còn muốn rời đi. Dường như, miền sáng không phải là nơi cô thuộc về!
Rồi một ngày, định mệnh dắt cô gặp Phúc – một người đàn ông tử tế. Anh nhẹ nhàng, tinh tế và đạo đức. Phúc – một giảng viên Giải Phẫu học ở Trường Đại Học Y Dược TP. HCM. Hai người gặp nhau vào một buổi tối khi đi dạo trên thành cầu Phú Mỹ, giữa cơn gió ngái ngủ của Sài Thành. Một tia sáng lấp lánh ánh lên từ chiếc dây chuyền có cây thánh giá trên cổ Hạnh đã bắt trọn ánh nhìn đăm chiêu của Phúc.
Phúc bắt chuyện. Lần đầu, cô lạnh lùng. Lần hai, ba, bốn… anh vẫn kiên trì.
Trái tim Hạnh bắt đầu mềm ra. Những sợi dây đàn tình yêu bắt đầu rung nhịp từ phía hai con tim. Phúc là người đầu tiên nhìn sâu vào mắt cô mà không thấy máu.
Để vun đắp cho tình yêu mới, Hạnh cố giấu nhẹm đi mọi thứ. Cô chỉ nói mình làm việc tại một bệnh viện quốc tế. Phúc không hỏi nhiều. Anh say mê cô. Mỗi lần đi lễ với Phúc, Hạnh lại chối từ rước lễ với lý do mơ hồ. Phúc buồn. Nhưng anh không giận. Anh yêu cô bằng một tình yêu tinh sạch và chân thành.
Hạnh bắt đầu tin vào tình yêu trở lại, nhưng cũng từ đó, mỗi phút giây trôi qua lại khiến cô dằn vặt và bất an. Có lần, khi nghe cha giảng: “Phúc cho ai biết ăn năn…”, Hạnh cảm giác như có hàng trăm bàn tay lạnh giá kéo chân cô xuống vực sâu. Cô thấy mình là một vết nhơ trong cuộc đời của Phúc. Cô càng trở nên mâu thuẫn, giằng xé. Cô muốn nói hết. Rồi lại sợ. Sợ bị khinh bỉ. Sợ mất anh. Sợ chính mình.
Vào một đêm nọ, Hạnh có ca phá thai lúc 9 giờ. Cô bước vào phòng mổ, Trống rỗng. Rời rạc. Trên bàn, hồ sơ bệnh nhân vừa được đẩy vào – một cô gái trẻ chưa đến 20, mắt sưng mọng, mặt vẫn còn vết nước mắt chưa kịp khô.
Hạnh đeo găng tay. Không cẩn thận. Không tập trung. Mắt cô nhìn liếc qua chiếc máy hút thai và tay cô quờ quạng tìm một số dụng cụ hỗ trợ phẫu thuật đặt lên khay inox. Chiếc máy tiệt trùng hôm nay bị hỏng, báo lỗi từ sáng nhưng cô quên gọi người đến sửa. Cô nhìn chiếc máy hút thai và khay dụng cụ còn dính mờ mờ một vệt máu cũ chưa rửa sạch hẳn. Cô mang chiếc máy hút và cái khay đi, xả qua dưới vòi nước lạnh. Không cồn, không sát khuẩn, chỉ có tiếng nước chảy lóc bóc. Không có tiếng bíp, cũng không có ánh đèn tiệt trùng.
Giờ đã đến. Ca phá thai bắt đầu như mọi khi. Nhưng đây là một ca sai chuẩn. Cô không còn cách lựa chọn nào khác. Vì bệnh viện cần làm nhanh. Vì chỉ là ‘một ca phá thai thôi mà’.
Tiếng máy hút thai khởi động. Ánh đèn mổ bật lên, rọi một vầng sáng sắc lạnh lên bụng dưới của cô bé dại khờ. Hạnh hít một hơi dài, rồi cúi xuống. Lúc cô đưa tay chỉnh đèn, ánh sáng trắng lạnh quét qua khuôn mặt và qua bụng cô gái, nơi một sinh linh đang bị truy lùng để tiêu diệt dù em chẳng có tội tình gì.
Khi Hạnh trợ giúp bác sĩ hút thai, một tiếng ‘bục’ khô khốc vang lên. Cô gái cong cả người vì đau. Mắt trợn trắng. Toàn thân co giật.
- Chị ơi… nó đau… nó đau lắm…
Máu phun ra từ cửa mình như vòi nước vỡ. Lúc đầu chỉ là dòng máu mỏng, rồi đặc lại, rồi ồ ạt xối xả như một cơn lũ trong khu rừng nguyên sinh tử cung chảy ra. Tim bệnh nhân rối loạn. Máy theo dõi kêu inh ỏi. Hạnh la lên:
- Băng huyết cấp! Thành tử cung vỡ!
Bác sĩ và đoàn y tá tái mặt… quýnh quáng. Tay Hạnh run bần bật. Cô chưa kịp rút ống hút thì một cục mô thịt nhỏ xíu rơi ra, lăn trên bàn. Một bàn tay bé xíu với năm ngón mờ mờ.
Cô gái gào lên, rồi ngất lịm. Đoàn bác sĩ và y tá nhanh chóng chuyển cô sang phòng cấp cứu. Sau năm tiếng tập hợp những bác sĩ giỏi nhất khoa Phụ sản, cô gái đã qua cơn nguy kịch. Rồi Hạnh thu dọn đồ và trở về phòng trọ.
Đêm ấy, Sài Gòn mưa. Không phải những cơn mưa rào khó chiều, đỏng đảnh nhưng là một cơn mưa dài trút nước. Hạnh ngồi lên chiếc xe máy và lao mình về phía trước như một kẻ vô hồn. Tóc rối ướt, môi tím tái, bàn tay run rẩy vẫn còn in lằn găng cao su. Đến khi nhận ra, cô đã dừng xe đứng trước nhà thờ Đức Bà. Cổng sắt đóng. Đèn điện giăng sáng. Nhưng khu phố ấy đã chìm vào cõi ngủ. Chỉ riêng cô còn thức – thức giữa địa ngục tâm hồn nhưng lại đứng trước thánh cung của Đấng Toàn Năng.
Cô quỳ sụp bên ngoài, níu lấy cổng, gục xuống, khẩn khoản trước cánh cửa đóng chặt:
- Xin mở ra…Xin… cho con vào…
- Chẳng lẽ nhà của Chúa cũng không có chỗ cho con sao?
Cơn mưa dứt dần. Cô bò về phía tượng Đức Bà. Níu lấy bệ dưới chân Mẹ mà gào lên thảm thiết:
- Con đã giết con mình, Mẹ ơi… Con cũng đã xé toạc bụng dạ bao nhiêu người con gái… Con đã phá tan hình hài bao nhiêu đứa bé chưa kịp mở mắt…. Và hôm nay… con suýt giết chết cả người mẹ.
Rồi cô thiếp đi trong nước mắt. Trong mộng mị, cô thấy cửa nhà thờ mở ra và mình bước vào. Một luồng sáng chói lòa tỏa ra giữa gian cung thánh. Một người đàn bà mặc áo choàng xanh, đang ôm lấy bụng mình – Đức Maria, vẫn còn cưu mang Chúa Giêsu. Gương mặt Mẹ đẫm lệ. Mẹ hỏi:
- Tại sao con giết Con Chí Ái của Ta?
Hạnh hoảng hốt:
- Con đâu có… Chúa đã ra đời ở Bêlem, con nào dám…!
Mẹ khóc.
- Mỗi lần con phá thai, là mỗi lần con giết Con của Mẹ. Từng thai nhi con giết, là từng lần con giết đi hình hài của Ngài. Và mỗi nhát kéo con cắt là một chiếc đinh đóng sâu vào tay Con của Mẹ. Dừng lại đi con!
Hạnh thất thần. Cảnh vật mờ đi. Mẹ biến mất. Trước mặt cô không còn là gian cung thánh mà là một khu nghĩa địa kỳ bí, không tên, không bia. Chỉ có hàng ngàn tiếng trẻ thơ thì thầm đồng thanh:
- Dạ mẹ mồ chôn! Dạ mẹ mồ chôn!
- Dạ mẹ xác con bị xé nát!
- Mẹ ơi… xác con lạnh lẽo nơi đây!
Hạnh choàng tỉnh, tay ôm chầm lấy đầu và hét lên:
- Khốn nạn! Mày khốn nạn quá Hạnh ơi….!
Vừa nói, cô vừa loạng choạng bước đến chiếc xe, phóng ra cung đường vắng. Cô chạy đến nơi cô đã gặp Phúc lần đầu tiên. Cây cầu cũ, lặng lẽ giữa màn đêm, gió rít từng hồi như tiếng gọi của quỷ dữ. Cô trèo qua lan can. Dưới chân là dòng nước sẫm màu, lạnh lẽo, hun hút như đáy mắt của thần chết.
Cô muốn kết thúc tất cả để vĩnh viễn không còn nghe tiếng khóc nào vang lên nữa. Nhưng… chẳng lẽ nơi tình yêu bắt đầu cũng sẽ là nơi cô tự mình chôn vùi nó?
Trong lồng ngực, tim cô quặn thắt, lòng cô cuộn lên như sóng lớn, gào rú. Rồi cô nghĩ đến Phúc, đến cha mẹ, đến mấy đứa em, nghĩ đến nỗi đau khổ và thất vọng của họ khi biết sự thật về cô. Hạnh chẳng còn chút hy vọng nào bám víu vào cuộc đời này. Không còn gì. Không ai. Không một lối thoát.
Hạnh rảo mắt lần cuối. Nhìn sang bờ bên kia, cô thấy thành phố trên mặt đất thì rực sáng nhưng nơi ấy lại vướng đầy đau khổ và tội lỗi. Cô thả mắt nhìn xuống thành phố long lanh phía dưới bờ sông. Nó như mời gọi cô chấm dứt mọi gánh nặng và đớn đau. Trong phút nhòe nhoẹt, cô thấy thành phố ấy bỗng hóa thành một lò lửa đang chờ chực nuốt chửng linh hồn mình. Cô chao đảo. Sợ hãi. Giằng xé. Cô đứng giữa ánh sáng và vực sâu – giữa một cú nhảy hay một bước lùi.
Hạnh khép mắt lại. Chỉ một bước nữa thôi… là kết thúc. Nhẹ nhàng thôi…
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay rắn rỏi chộp lấy cổ tay cô.
- Hạnh! Đừng! Anh… xin… em!
Tiếng gọi xé gió. Một giọng nói run run nhưng đầy thiết tha. Là Phúc. Anh chạy đến, thở dốc, ướt sũng, ánh mắt tha thiết.
Hạnh vùng vẫy điên dại.
- Buông em ra! Em không xứng! Em đã giết con mình! Giết hàng ngàn đứa trẻ! Em là một con quái vật máu lạnh!
Phúc lặng người. Gió thổi táp vào mặt anh, nhưng ánh mắt anh không rời cô một giây. Anh đứng đó như chứng nhân của một tình yêu tìm kiếm và không phán xét. Trong chốc lát, Phúc vẫn chưa nói gì vì anh phải đối diện với sự thật trần trụi của người mình yêu thương nhất….
Cuối cùng, anh khàn giọng, từng lời bật ra từ máu huyết:
- Anh biết hết. Anh biết em đã sai. Nhưng Chúa không từ bỏ ai cả. Không ai là quá muộn. Không ai đáng bị ném xuống vực sâu này. Hạnh ơi, em không phải là quái vật. Em là một linh hồn đang rách nát, đang khao khát được chữa lành.
Trong khoảng khắc tội lỗi và ân sủng đụng độ, Phúc bỗng kéo cô vào lòng, ôm chặt. Hai trái tim chạm nhau nồng ấm. Hơi ấm từ trái tim Phúc ủ lấy trái tim lạnh giá của Hạnh… giữa gió, giữa ánh đèn cầu loang loáng, giữa một thành phố đang lặng im chứng kiến. Phúc ôm cô thật lâu, thật sâu! Tình yêu luôn lớn hơn mọi tội lỗi!
Hạnh nghỉ việc. Cô đi xưng tội. Lần đầu sau mười năm. Hạnh tham dự thánh lễ. Cô tiến đến, cúi đầu. Bàn tay của một cha xứ đặt Mình Thánh Chúa vào lòng bàn tay cô. Giây phút đó, toàn thân cô run lên như một tấm vải rách được vá lại bằng ân sủng và tình người. Gương mặt Hạnh bỗng rạng ngời! Ánh sáng của Lòng Chúa Xót Thương và sự vị tha nơi nhân sinh bừng lên, xua tan bóng tối của miền đen vô cực. Cái miền ấy đã từng là vùng đất nơi mọi hy vọng và nhân tính bị cuốn trôi; nơi hạnh phúc bị đánh tráo và những bước chân sai lầm. Đã quá lâu cô bị ‘lưu vong nội tâm’, bị đi lưu đày ngay trong tâm hồn mình. Giờ là lúc để ‘hồi hương’, tìm lại chính mình.
Hạnh và Phúc, hai người nắm tay nhau bước ra khỏi thánh đường. Không ai nói một lời. Bầu trời đêm hôm ấy rực sáng hơn bao giờ hết. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô thấy ánh sáng ảo diệu từ những ngôi sao. Bấy lâu nay, cô mong mỏi tìm thấy ngôi sao hy vọng nhưng lại cúi gầm mặt xuống đất đen mà đi. Cô nhìn lên tượng Mẹ, nụ cười của Mẹ xoa dịu tâm hồn cô. Cô nhận ra rằng khi mọi ngả đường khép lại, chỉ còn một lối dẫn về – là lối đi qua trái tim Mẹ và ánh sáng của ơn Chúa thứ tha.
Hạnh về quê. Quỳ trước cha mẹ và các em, kể hết tất cả. Cha cô khóc như chưa bao giờ. Không ai giận cô. Họ chỉ thấy đau lòng vì cô con gái đáng thương đã cô độc trong bóng tối quá lâu.
Hạnh nhận công việc tại một nhà dưỡng lão Công giáo nhỏ ở Biên Hòa – nơi cô chăm sóc những người cuối đời. Nơi mà sự sống đang lụi tàn vẫn được chăm sóc bằng tình yêu. Cô còn dấn thân vào các nhóm bảo vệ sự sống. Đi tới nhiều trường học, giáo xứ, chia sẻ câu chuyện của chính mình. Cô đã trở về từ miền đen vô cực và mang theo ánh sáng cho những ai còn lang thang trong bóng tối như cô đã từng.
Phúc vẫn bên cô, âm thầm. Họ không cưới nhau ngay. Họ cùng nhau học cách chữa lành, bằng đức tin và tình yêu – điều mà Hạnh đã đánh mất quá lâu.
Từ đó, Hạnh sống cuộc đời của cô với kinh nghiệm từ MỘT CÁI CHẾT – MỘT SỰ PHỤC SINH. Cô là chứng nhân của niềm hy vọng vào lòng thương xót của Thiên Chúa bởi “Không ai ở quá xa mà Chúa không thể chạm tới”.
Trên nền trời đen đặc, những vì sao vẫn lặng lẽ vẽ nên ánh sáng…
Maria Fiat Diệu Huyền, MTG Vinh

Có thể bạn quan tâm
Trở về từ Miền Đen Vô Cực
Th5
Tổng Giáo Phận Hà Nội Thông Báo: Chương Trình Thánh Lễ Kính Thánh..
Th5
Suy Niệm Bế Mạc Tháng Hoa: Cùng Mẹ Sống Sứ Vụ Thừa Sai
Th5
Buổi hội ngộ giữa Hội Dòng và quý Phụ Huynh của 26 Tập..
Th5
Hiệp Hội Tín Hữu MTG Vinh: Thánh Lễ và Nghi Thức Gia Nhập..
Th5
Khóa Thường Huấn Dành Cho Bề Trên Cộng Đoàn Của Các Hội Dòng,..
Th5
Cáo phó: Thân mẫu của nữ tu Maria Nguyễn Thị Trinh (Cộng đoàn..
Th5
Từ Căn Phòng Đóng Kín Đến Chân Trời Sứ Vụ (Suy Niệm Lễ..
Th5
Scott Borba: Từ Nhà Sáng Lập Và Chủ Nhân Hãng Chế Mỹ Phẩm..
Th5
Tháng Hoa Kính Mẹ: Suy Niệm Kinh Mân Côi – Năm Sự Mừng
Th5
Hành trình tìm về Tiếng Gọi Thiêng Liêng
Th5
Gửi Em!
Th5
Trái Tim Là Cõi Trời Chúa Ngự (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật..
Th5
Cầu Nguyện Cho Mọi Người Đều Có Lương Thực – Suy Niệm Dựa..
Th5
Hương Hoa Thế Trần
Th5
Suy niệm Tháng Hoa: Năm Sự Thương
Th5
Ơn Gọi Thừa Sai Của Người Nữ Tu Trong Lãnh Vực Giáo Dục..
Th5
Môn Đệ Thừa Sai Trong Kỷ Nguyên AI
Th5
Cùng Mẹ Maria lan tỏa Tình Yêu Tin Mừng
Th5
Ơn Gọi Thừa Sai Theo Công Đồng Vaticanô Ii
Th5