Mùi hương

65 lượt xem

MÙI HƯƠNG

Con gặp Ngài trong mùi hương rất nhẹ
trước chiều Thập Giá phủ bóng hoàng hôn
hương dầu thơm từ trái tim dâng hiến
một người nữ quỳ – lặng lẽ yêu thương

Hương ấy thấm vào chân Ngài lặng lẽ
thấm cả những chối từ, những lạc xa
thấm giọt mồ hôi vườn Dầu cô tịch
nơi Con Thiên Chúa run giữa phận người

Con cũng đứng đâu đó trong đêm ấy
giữa bếp lửa hồng mà lòng lạnh băng
nghe mùi khói quyện cùng nỗi yếu đuối
mà thương Ngài – thương đến nỗi lặng thinh

Rồi hương hóa thành mùi đau rất thật
mùi máu rơi trên gỗ mục thập hình
mùi đất ẩm ôm một thân xác lặng
tình yêu như vừa tắt giữa nhân sinh

Ba ngày…
con giữ hương trong tim như giữ lửa
một chút tàn chưa dám gọi là tin
chỉ biết khóc trong thinh không mộ đá
gọi tên Ngài – nghe trống rỗng vô biên

Nhưng sớm ấy…
khi bình minh chạm vào ngấn lệ
hương lại về, rất khác, rất dịu êm
không còn nồng mùi tử sinh cách biệt
mà lan ra như sự sống dịu hiền

Ngài gọi tên con như gọi Maria
chỉ một lời thôi, mà sáng cả linh hồn
những vết thương không còn là đổ vỡ
mà tỏa hương ân sủng đến vô cùng

Từ đó, con học yêu trong thinh lặng
đi qua đau như đi giữa mùa xuân
đem đời mình ướp mùi Phục Sinh mới
dẫu âm thầm—vẫn thơm ngát hiến dâng.

—Nam Hướng, Ks—