
WGPHT (26/02/2026) – Bí tích Thánh Thể được gọi bằng nhiều tên khác nhau, mỗi tên đều chỉ ra một khía cạnh của bí tích mà không loại trừ những chiều kích khác. Thật vậy, để có một sự hiểu biết đầy đủ về bí tích Thánh Thể, người ta cần trân trọng ý nghĩa được hàm chứa trong từng tên gọi ấy:
Thánh Thể. Từ Hi Lạp eucharistein có nghĩa là “tạ ơn”, đặc biệt là bởi những ơn Thiên Chúa ban. Thánh Thể là hành vi tạ ơn cao cả nhất vì ơn cứu độ được ban qua cái chết cứu độ của Chúa (x. GLHTCG 1328, 1359-1361).
Bữa Tiệc ly. Thuật ngữ này gợi nhớ đến việc Chúa Giêsu thiết lập bí tích Thánh Thể trong bữa Tiệc ly, cũng như bữa tiệc thiên quốc và vĩnh cửu của Con Chiên, vốn dành cho những ai kiên trì trong đức tin (x. Kh 19,6-9; GLHTCG 1329).
Lễ Bẻ Bánh. Các môn đệ đã gặp Đấng Phục Sinh trên đường Emmau không thể kìm nén niềm vui khi nhận ra Chúa Giêsu “trong việc bẻ bánh” (x. Lc 24,13-35, đặc biệt c. 35; GLHTCG 1329). Chúng ta gặp Chúa trong việc bẻ bánh, nơi đã trở thành sự hiện diện thật sự và trọn vẹn bản thể Người trong mầu nhiệm Thánh Thể.
Cử hành Thánh Thể. Thánh Thể được cử hành giữa cộng đoàn Dân Chúa, “biểu hiện hữu hình của Hội thánh” (GLHTCG 1329).
Lễ Tưởng niệm. Khi Chúa Giêsu thiết lập Bí tích Thánh Thể, Người truyền cho các Tông Đồ: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (Lc 19,22). Tuy nhiên, Thánh Thể không chỉ đơn thuần là việc gợi nhớ lại bữa Tiệc ly. Qua việc cử hành Bí tích Thánh Thể, điều được tưởng nhớ ấy được làm cho hiện diện ngay trên bàn thờ (x. GLHTCG 1330, 1362-1365).
Hy tế Thánh. “Hy tế của Đức Kitô và hy tế Thánh Thể là một hy tế duy nhất” (GLHTCG 1367). Thánh Thể là tưởng niệm hy tế hoàn hảo của Đức Giêsu trên Thập giá. Thân Mình Chúa đã treo trên Thập giá và Máu Người đã tuôn trào từ các vết thương chính là Thân Mình và Máu ấy được làm cho hiện diện và được dâng tiến trên bàn thờ trong thánh lễ, nhưng theo cách không đổ máu (GLHTCG 1365). Hy tế Thánh lễ là việc tái hiện hy tế duy nhất của Chúa chúng ta trên Thập giá, được thực hiện để tha thứ tội lỗi (x. Hr 10,1-14). “Thánh Thể là một hy tế bởi vì bí tích này làm cho hy tế Thập giá hiện diện, bởi vì bí tích này là việc tưởng niệm Hy tế đó, và bởi vì bí tích này áp dụng hiệu quả của Hy tế đó: [Đức Kitô], là Thiên Chúa và Chúa chúng ta,… đã tự hiến cho Chúa Cha bằng cái chết trên bàn thờ thập giá một lần cho mãi mãi, để thực hiện ơn cứu chuộc muôn đời cho loài người” (GLHTCG 1366).
Phụng vụ Thánh Thiêng, hay Mầu nhiệm Thánh. Cử hành Thánh lễ là sự kiện độc đáo: chúng ta bước vào mầu nhiệm cứu độ chúng ta, công trình vĩ đại của ơn cứu chuộc được thực hiện trên Thập giá. Qua phụng vụ thánh, chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu, Người Tôi Tớ Đau Khổ mà tiên tri Isaia đã tiên báo, Đấng đã mang lấy nỗi đau của chúng ta, chịu đựng khổ hình, và đã bị đâm thâu vì tội lỗi chúng ta (x. Is 53). Mỗi thánh lễ, chúng ta bước vào mầu nhiệm cái chết cứu độ của Chúa. Mỗi lần tham dự Phụng vụ Thánh, là chúng ta đến dưới chân Thập giá trên đồi Canvê (GLHTCG 1330).
Bí tích Cực Thánh. Đây là một thuật ngữ thích hợp để chỉ “bí tích của các bí tích”. Trong các bí tích khác, chúng ta thật sự gặp gỡ Đức Kitô, nhưng trong bí tích này, chúng ta không chỉ gặp gỡ Người mà còn lãnh nhận chính Người — Thân Mình, Máu, Linh hồn và Thần tính. Chúng ta thường gọi các hình bánh và rượu đã được truyền phép và được lưu giữ trong Nhà Tạm bằng tên gọi này (x. GLHTCG 1330).
Rước Lễ (hay Hiệp Lễ). Qua bí tích này, chúng ta được kết hợp với Đức Kitô cách sâu xa nhất. Nhờ bí tích này, chúng ta còn được tháp nhập vào Thân Mình mầu nhiệm của Đức Kitô. Việc hiệp lễ là thánh thiêng bởi vì trong bí tích này chúng ta gặp gỡ “Đấng Chí Thánh”, sự hiện diện bản thể của Thiên Chúa ở giữa chúng ta, là bánh của các thiên thần và là dược phẩm đem lại sự sống bất diệt (x. GLHTCG 1331).
Thánh Lễ. Từ Mass (Thánh lễ) bắt nguồn từ tiếng Latinh missa nghĩa là “được sai đi”, một trong những lời kết thúc của buổi cử hành khi được đọc bằng tiếng Latinh: Ite missa est nghĩa là “Lễ đã xong, anh chị em hãy ra đi”. Cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu trong Phụng vụ Thánh Thể kết thúc bằng lời mời gọi ra đi và sống đức tin trong đời sống hằng ngày, chia sẻ cho người khác qua lời nói và việc làm hồng ân lớn lao đã lãnh nhận (GLHTCG 1332). Bí tích Thánh Thể luôn phải thúc đẩy chúng ta phục vụ người nghèo và thực thi các việc thương xót, cả phần xác lẫn phần hồn (x. GLHTCG 1397).
ĐGM. Louis Nguyễn Anh Tuấn
Nguồn: giaophanhatinh.org

Có thể bạn quan tâm
Thiên Chúa có thể quyến rũ chúng ta không?
Th8
Lời Can Ngăn Chối Bỏ Thập Giá (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật..
Th8
Đức Thánh Cha Lêô Cầu Nguyện Cho Các Nạn Nhân Lũ Lụt Thảm..
Th8
Đức Thánh Cha sẽ cử hành Thánh lễ cầu cho việc chăm sóc..
Th8
Đức Thánh Cha Lêô: Phụng Vụ Phải Nuôi Dưỡng Đức Tin, Tình Huynh..
Th8
Hiệp Hành Từ Góc Nhìn Của Sensus Fidei Fidelium Nơi Thời Kỳ Dự..
Th8
Tòa Thánh nhận Giải thưởng Garitta vì dấn thân cho hòa bình
Th8
Sensus Fidei Fidelium: Nền Tảng Cho Việc Đồng Hành Với Dân Chúa Trong..
Th8
Đức Giáo Hoàng Lêô XIV: Văn Hóa Tình Yêu Của Công Giáo Có..
Th8
Còn con, con bảo Thầy là ai? (Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật..
Th8
Gửi Chị – Người Chị Giáo thân thương!
Th8
Đón Tiếp Chúa Thánh Thần – Một Cách Tiếp Cận Phân Định Cộng..
Th8
Thánh Thể Và Đối Thoại Văn Hoá – Uỷ Ban Loan Báo Tin..
Th8
Huyền Nhiệm Ơn Gọi – Thanh Tuyển Viện Tĩnh Tâm Năm
Th8
Cầu Nguyện Cho Việc Loan Báo Tin Mừng Tại Các Thành Phố –..
Th8
Hối tiếc – là day dứt nhưng cũng là cơ hội
Th8
Niềm Tin Bất Diệt Từ Trái Tim Mẫu Tử (Suy Niệm Tin Mừng..
Th8
Dậy Men Và Tỏa Sáng – Nét Đồng Dạng Giữa Linh Đạo Hiệp..
Th8
Sứ Điệp Của Đức Thánh Cha Lêô XIV Nhân Ngày Thế Giới Di..
Th8
Đức Maria Hồn Xác Lên Trời: Niềm hy vọng của người lữ hành
Th8